PVLC Mùa Thường Niên Tuần XV Thứ 6 và Lễ Đức Mẹ Carmêlô 16/7

 

Bài Đọc I: (Năm I) Xh 11, 10 - 12, 14

"Các ngươi hăy giết con chiên con vào chiều tối. Hễ nh́n thấy máu, Ta sẽ vượt qua các ngươi".

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, Môsê và Aaron đă làm các phép lạ trước mặt Pharaon như đă chép. Nhưng Chúa để cho Pharaon vẫn cứng ḷng, không cho phép con cái Israel ra khỏi nước ḿnh.

Tại Ai-cập, Chúa phán cùng Môsê và Aaron rằng: "Tháng này đối với các ngươi là tháng đầu, tức là tháng đầu năm. Các ngươi hăy loan truyền cho toàn thể cộng đồng con cái Israel rằng: "Đến mồng mười tháng này, mỗi gia đ́nh phải lo cho có một con chiên con. Nếu nhà ít người, liệu ăn không hết một con chiên con, th́ hăy hợp chung với những người lân cận, tuỳ theo số người. Con chiên con phải không t́ tích, là chiên đực và được một tuổi. Các ngươi cũng có thể dùng một con dê đực theo quy luật đó. Các ngươi nuôi nó cho đến ngày mười bốn tháng này, rồi toàn thể cộng đồng con cái Israel sẽ giết nó vào chiều tối. Tại mỗi nhà ăn thịt chiên, người ta sẽ lấy máu chiên bôi lên hai khung cửa và trên thành cửa. Đêm đó, người ta sẽ ăn thịt chiên nướng với bánh không men và rau diếp đắng. Các ngươi không được ăn thịt sống hay luộc, mà chỉ được ăn thịt nướng. Phải ăn tất cả đầu, chân và ḷng. Đừng để thừa đến sáng hôm sau. Nếu ăn c̣n dư, th́ hăy thiêu huỷ đi.

"Các ngươi sẽ ăn như thế này: Hăy thắt lưng, chân mang giày, tay cầm gậy và ăn hối hả, v́ đây là lễ Vượt Qua của Chúa. Đêm đó, Ta sẽ rảo qua khắp nước Ai-cập. Ta sẽ giết chết tất cả con đầu ḷng trong xứ Ai-cập, từ loài người cho đến loài vật. Ta là Chúa. Ta sẽ ra án phạt tất cả các bụt thần Ai-cập. Máu bôi lên thành cửa nhà các ngươi sẽ dùng làm dấu hiệu: Hễ nh́n thấy máu, Ta sẽ vượt qua các ngươi, các ngươi sẽ không bị huỷ diệt khi Ta trừng phạt nước Ai-cập.

"Các ngươi hăy ghi ngày đó làm ngày kỷ niệm, và cử hành ngày đó như ngày đại lễ của Chúa, qua các thế hệ cho đến muôn đời".

Đó là lời Chúa.

 

Đáp Ca: Tv 115, 12-13. 15-16bc. 17-18

Đáp: Con sẽ lănh chén cứu độ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa (c. 13).

Xướng: 1) Con lấy ǵ dâng lại cho Chúa để đền đáp những điều Ngài ban tặng cho con? Con sẽ lănh chén cứu độ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa. - Đáp.

2) Trước mặt Chúa thật là quư hoá cái chết của những bậc thánh nhân Ngài. Con là tôi tớ Ngài, con trai của nữ t́ Ngài, Ngài đă bẻ găy xiềng xích cho con. - Đáp.

3) Con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa. Con sẽ giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa trước mặt toàn thể dân Ngài. - Đáp.

 

Alleluia: Tv 129, 5

Alleluia, alleluia! - Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Chúa. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 12, 1-8

"Con Người cũng là chủ ngày sabbat".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, vào ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi ngang cánh đồng lúa. Các môn đệ của Người đói, liền bứt bông lúa mà ăn. Thấy vậy, các người biệt phái thưa với Người rằng: "Ḱa, các môn đệ của Ngài làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat". Người nói với các ông rằng: "Các ông không đọc thấy Đavít và những người đi với ông đă làm ǵ khi đói lả sao? Các ông cũng không đọc thấy Đavít vào đền thờ Chúa ăn bánh trưng hiến, bánh mà ông và các kẻ theo ông không được phép ăn, chỉ trừ các tư tế được ăn mà thôi sao? Hay các ông không đọc thấy trong luật rằng: Ngày Sabbat, các tư tế trong đền thờ vi phạm ngày Sabbat mà không mắc tội đó sao? Tôi bảo cho các ông biết, đây có Đấng c̣n trọng hơn đền thờ nữa. V́ nếu các ông biết được điều này là, "Ta muốn ḷng nhân từ, chứ không muốn hy lễ", chắc các ông không bao giờ lên án những người vô tội, v́ chưng Con Người cũng là chủ ngày Sabbat".

Đó là lời Chúa.


 
4-26-2020 “JESUS AND THE SABBATH!” part4 Matthew 12:1-8 |  waynecountybiblecenter


sự sống vô tội

 
Trong bài Phúc Âm cho Thứ Sáu Tuần XV Thường Niên hôm nay, Chúa Giêsu lợi dụng vấn đề được các người biệt phái đặt ra cho Người để dạy cho họ những ǵ họ cần phải học hỏi và đối xử.
 
Vấn đề được các người biệt phái đặt ra: "Khi ấy, vào ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi ngang cánh đồng lúa. Các môn đệ của Người đói, liền bứt bông lúa mà ăn. Thấy vậy, các người biệt phái thưa với Người rằng: 'Ḱa, các môn đệ của Ngài làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat'". 
 
Những ǵ họ cần phải học hỏi và đối xử: "Người nói với các ông rằng: 'Các ông không đọc thấy Đavít và những người đi với ông đă làm ǵ khi đói lả sao? Các ông cũng không đọc thấy Đavít vào đền thờ Chúa ăn bánh trưng hiến, bánh mà ông và các kẻ theo ông không được phép ăn, chỉ trừ các tư tế được ăn mà thôi sao? Hay các ông không đọc thấy trong luật rằng: Ngày Sabbat, các tư tế trong đền thờ vi phạm ngày Sabbat mà không mắc tội đó sao? Tôi bảo cho các ông biết, đây có Đấng c̣n trọng hơn đền thờ nữa. V́ nếu các ông biết được điều này là, 'Ta muốn ḷng nhân từ, chứ không muốn hy lễ', chắc các ông không bao giờ lên án những người vô tội, v́ chưng Con Người cũng là chủ ngày Sabbat".
 
Hai vấn đề được Chúa Giêsu đặt ra với những người biệt phái trong trường hợp họ bắt bẻ các môn đệ của Người về luật kiêng việc xác trong ngày hưu lễ đó là ḷng nhân từ và tinh thần luật, hai chiều kích sống đạo hay hai yếu tố giữ đạo bất khả thiếu và bất khả phân ly. Bởi v́, nếu tất cả lề luật và các tiên tri đều qui về hai điều răn trọng nhất là mến Chúa và yêu người (xem Mathêu 22:40), th́ ai yêu thương là giữ trọn lề luật vậy (xem Roma 13:8,10). 
 
Đó là lư do trong câu trả lời của Chúa Giêsu, Người đă nhấn mạnh đến chiều kích chính yếu là ḷng nhân lành trước, rồi mới tới chiều kích tinh thần luật sau: "nếu các ông biết được điều này là, 'Ta muốn ḷng nhân từ, chứ không muốn hy lễ', chắc các ông không bao giờ lên án những người vô tội" (ḷng nhân lành), "v́ chưng Con Người cũng là chủ ngày Sabbat" (tinh thần luật).
 
"Con Người cũng là chủ ngày Sabbat" nghĩa là ǵ, nếu không phải Con Người là cốt lơi của lề luật, bởi thế nếu giữ luật mà không làm cho người ta đạt đến Con Người, gặp gỡ Con Người, hiệp nhất nên một với Con Người th́ kể như họ đă bị lệch lạc, đă lầm đường lạc hướng.
 
Theo tâm lư tự nhiên và kinh nghiệm sống đạo, chúng ta thường nh́n nhau bằng con mắt của một quan án chí công liên quan đến luật lệ. Ở chỗ, thấy nhau làm một điều ǵ đó không hay không phải, nhất là những điều sai quấy tỏ tường, chúng ta thường nghĩ ngay đến tội này lỗi kia, đến h́nh phạt phải chịu v.v., chứ ít khi hay hiếm khi chúng ta tỏ ḷng thương cảm với họ ngay bấy giờ, rồi sau đó t́m cách giúp họ đứng lên hay vươn lên khỏi những ǵ họ vấp phạm, bằng lời cầu nguyện của ḿnh hay bằng những lời cảm thông cùng trấn an họ, trái lại, nhiều khi chúng ta lại c̣n khinh bỉ họ, nói xấu họ và xa lánh họ nữa, chẳng khác ǵ như họ đă bị vấp ngă trước mặt chúng ta, chúng ta chẳng những không chạy lại ân cần nâng họ dậy c̣n nhổ vào họ hoặc thậm chí đạp hay đá cho họ một cái nữa vậy.
 
Nếu chúng ta hằng ngày đọc kinh và đi lễ hay hằng tuần vẫn đi lễ và rước lễ, mà chúng ta vẫn cứ tiếp tục sống thái độ soi mói một cách duy luật của những người biệt phái trong bài Phúc Âm hôm nay, th́ hăy tự xét xem lời Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta trong bài Phúc Âm: "Ta muốn ḷng nhân từ, chứ không muốn hy lễ". 
 
Căn cứ vào lời này của Chúa th́ dường như Người có ư bảo chúng ta là nếu chúng ta cứ bất nhẫn với anh em chúng ta, cứ tiếp tục phán xét và luận án anh chị em chúng ta, dù trong đầu óc của chúng ta, nhất là với những người anh chị em tội nhân đáng thương hơn là đáng khinh bỉ và lên án, chúng ta không nên đi lễ và rước lễ nữa, Chúa không chấp nhận của lễ chúng ta dâng hay việc đạo đức chúng ta làm, bởi chúng thực sự không đẹp ḷng Ngài, cho dù chúng ta không phạm tội trọng và vẫn có thể dâng lễ và rước lễ, trừ phi chúng ta nhận biết lỗi lầm của ḿnh và quyết tâm chừa cải. 
 
Trong bài đọc 1 cho năm lẻ hôm nay, trước khi giải thoát dân Do Thái khỏi Ai Cập, Thiên Chúa đă thiết lập Lễ Vượt Qua cho họ, bao gồm cả thời điểm cử hành lễ này: "Mùng mười của tháng đầu năm", cả của ăn chính yếu là "một con chiên con", cả cách thức ăn bữa vượt qua này: "thắt lưng, chân mang giày, tay cầm gậy và ăn hối hả", kèm theo cả mục đích lẫn lịch sử muôn đời cần phải ghi nhớ của nó:  
 
"V́ đây là lễ Vượt Qua của Chúa. Đêm đó, Ta sẽ rảo qua khắp nước Ai-cập. Ta sẽ giết chết tất cả con đầu ḷng trong xứ Ai-cập, từ loài người cho đến loài vật. Ta là Chúa. Ta sẽ ra án phạt tất cả các bụt thần Ai-cập. Máu bôi lên thành cửa nhà các ngươi sẽ dùng làm dấu hiệu: Hễ nh́n thấy máu, Ta sẽ vượt qua các ngươi, các ngươi sẽ không bị huỷ diệt khi Ta trừng phạt nước Ai-cập".
 
Cũng thế, Chúa Kitô, trước Cuộc Vượt Qua của ḿnh, Người cũng đă thiết lập Bí Tích Thánh Thể. Lễ Vượt Qua của dân Do Thái trong Cựu Ước và Thánh Thể Chúa Kitô cho Tân Ước đều là những ǵ nhắc nhở tín hữu về một biến cố, biến cố giải thoát dân tộc hay cứu độ nhân loại. Nếu Chúa Kitô trở thành con chiên bị sát tế cho phần rỗi của loài người tội lỗi bằng tất cả ḷng thương yêu vô cùng nhân hậu như thế th́ những ai cử hành Thánh Thể của Người và lănh nhận Thánh Thể của Người cũng phải có ḷng nhân hậu như Người, cho đến độ, cho dù con người có tội lỗi đến đâu chăng nữa, nhất là thành phần cố t́nh lên án tử cho Người (dân Do Thái) và sát hại Người (dân ngoại Rôma), Người vẫn "xin Cha tha cho họ v́ họ lầm không biết việc họ làm" (Luca 23:34).
 
Bài Đáp Ca hôm nay bao gồm ư nghĩa của Thánh Thể là tinh thần Tạ Ơn, tạ ơn bằng chính "chén cứu độ" (câu 1), v́ "Ngài đă bẻ găy xiềng xích cho con" (câu 2), nên không thể nào không chẳng những "hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ" mà c̣n "giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa trước mặt toàn thể dân Ngài" (câu 3) bằng đời sống bác ái yêu thương nữa.
 

1) Con lấy ǵ dâng lại cho Chúa để đền đáp những điều Ngài ban tặng cho con? Con sẽ lănh chén cứu độ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa. 
 

2) Trước mặt Chúa thật là quư hoá cái chết của những bậc thánh nhân Ngài. Con là tôi tớ Ngài, con trai của nữ t́ Ngài, Ngài đă bẻ găy xiềng xích cho con. 
 

3) Con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa. Con sẽ giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa trước mặt toàn thể dân Ngài. 
 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
 

Thu.6.XVTN.mp3

LỄ ĐỨC MẸ CAMELÔ

 

 

Áo Đức Bà Carmêlô, một bảo vật cho Giáo Hội


3.- … Đối với các phần tử của Gia Đ́nh Ḍng Carmêlô th́ Mẹ Maria, Vị Trinh Mẫu của Thiên Chúa và loài người, chẳng những là một mô phạm để bắt chước, mà c̣n hiện diện như là một Người Mẹ và Người Chị đáng tin tưởng cậy trông. Thánh Têrêsa Giêsu đă có lư để thúc giục các chị em ḍng của ḿnh là: “Chị em hăy bắt chước Đức Mẹ, hăy coi Mẹ cao cả là dường nào, và việc chúng ta nhận Người là Quan Thày của ḿnh là một điều tốt lành biết bao” (Interior Castle, III, 1, 3).

4.- Cuộc sống thiết tha với Mẹ Maria ấy, một cuộc sống được thể hiện nơi việc tin tưởng nguyện cầu, nhiệt thành chúc tụng và tỉ mỉ bắt chước, giúp cho chúng ta hiểu được lư do tại sao h́nh thức tôn sùng chân thực nhất đối với Đức Trinh Nữ, một việc tôn sùng được bộc lộ nơi dấu hiệu Giây Đức Bà Carmêlô thô sơ, đó là việc tận hiến cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ (xem Đức Piô XII, Bức Thư Neminem Profecto Latet [11-2-1950: AAS 42, 1950, pp. 390-391]; Hiến Chế Lumen Gentium, 67). Thực hiện điều này, tâm hồn sẽ lớn lên trong sự hiệp thông và thân t́nh với Đức Trinh Nữ, “như một cách sống mới đối với Thiên Chúa cũng như tiếp tục cách sống yêu mến của Chúa Giêsu trên thế gian đối với Mẹ Maria của Người” (xem Huấn Từ Buổi Nguyện Kinh Truyền Tin trong Insegnamenti XI/3, 1988, p. 173). Bởi đó, như chân phước tử đạo Ḍng Carmêlô Titus Brandsma diễn tả, chúng ta sống ḥa hợp sâu xa với Mẹ Maria Thiên Mẫu, và, như Mẹ, chúng ta trở nên những người thông truyền sự sống thần linh: “Chúa cũng sai thiên thần của Ngài đến với chúng ta… cả chúng ta cũng phải chấp nhận Thiên Chúa nơi tâm hồn của ḿnh, nuôi dưỡng Ngài và làm cho Ngài lớn lên trong chúng ta, để Ngài được hạ sinh từ chúng ta và sống với chúng ta như Vị Thiên Chúa ở với chúng ta” (theo bản tường tŕnh về Chân Phước Titus Brandsma trong Hội Nghị Thánh Mẫu Học ở Tongerloo, 8/1936).

Qua gịng thời gian, với việc phổ biến ḷng tôn sùng Giây Thánh Đức Bà, gia sản Thánh Mẫu phong phú này đă trở thành một bảo tàng cho cả Giáo Hội. Nơi tính cách thô sơ của nó, nơi giá trị về nhân loại học của nó cùng với mối liên hệ của nó với vai tṛ của Mẹ Maria liên quan với Giáo Hội và nhân loại, việc tôn sùng này đă được Dân Chúa hưởng ứng một cách hết sức nồng nhiệt và rộng răi, đến nỗi nó đă được thể hiện qua việc tưởng niệm vào ngày 16/7 theo lịch phụng vụ của Giáo Hội hoàn vũ.

5.- Dấu hiệu Giây Đức Bà Carmêlô cho thấy một tổng lược hay ho về linh đạo Thánh Mẫu, một linh đạo nuôi dưỡng ḷng tôn sùng của các tín hữu và làm cho họ cảm nhận được sự hiện diện âu yếm của Vị Trinh Mẫu nơi đời sống của họ. Giây Đức Bà Carmêlô thực sự là một “chiếc áo ḍng” (“habit”). Những ai lănh nhận chiếc áo ḍng này th́ không nhiều th́ ít được liên kết chặt chẽ với Ḍng Carmêlô và hiến thân phụng sự Đức Bà cho lợi ích của toàn thể Giáo Hội (xem “Formula of Enrolment in the Scapular”, in the Rite of Blessing of and Enrolment in the Scapular, được Thánh Bộ Phượng Tự Và Bí Tích chuẩn nhận ngày 5/1/1996). Những ai mặc Áo Đức Bà Carmêlô, nhờ đó, được đưa vào mảnh đất Carmêlô, để họ được “thưởng thức hoa trái của nó cùng với những sự tốt lành của nó” (x Jer 2:7), cũng như cảm nghiệm được sự hiện diện âu yếm và từ mẫu của Mẹ Maria trong việc họ dấn thân hằng ngày để được mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, cũng như để tỏ hiện Người ra qua cuộc sống của họ cho lợi ích của Giáo Hội và toàn thể nhân loại (xem “Formula of Enrolment in the Scapular”, cit.).

Bởi thế, dấu hiệu Áo Đức Bà Carmêlô gợi lên cho thấy hai chân lư: chân lư thứ nhất đó là việc liên lỉ bảo vệ của Đức Trinh Nữ, chẳng những trong cuộc hành tŕnh của cuộc sống mà c̣n vào giây phút bước đến cơi trường vinh toàn măn; chân lư thứ hai đó là nhận thức rằng ḷng tôn sùng Mẹ không chỉ giới hạn vào các kinh nguyện và những cách thức tôn kính Mẹ ở một số dịp, mà phải trở thành một “thói quen” - “habit”, (biệt chú của người dịch: ở đây ĐTC dùng chữ “habit”, theo tiếng Anh, vừa có nghĩa là “áo ḍng”, như Ngài đă nói đến ở trên, lại vừa có nghĩa là “thói quen”), tức là, một hướng chiều thường xuyên nơi tác hành của người Kitô hữu, một hướng chiều liên kết giữa việc cầu nguyện và đời sống nội tâm, qua việc năng lănh nhận các bí tích, với những việc làm cụ thể nơi hoạt động từ thiện về phương diện tinh thần cũng như vật chất. Có như thế, Áo Đức Bà Carmêlô mới trở thành một dấu hiệu “giao ước” và cho thấy mối hiệp thông với nhau giữa Mẹ Maria và người tín hữu: thật vậy, nó là một việc chuyển dịch cụ thể cái ư nghĩa của tặng ân Mẫu Thân được Chúa Giêsu trên thập giá trao ban cho tông đồ Gioan, và qua vị tông đồ này, cho tất cả chúng ta, và cả ư nghĩa việc trao phó vị Tông Đồ yêu dấu này cùng với chúng ta cho Mẹ, Vị đă trở nên Mẹ thiêng liêng của chúng ta.

6.- Mẫu gương sáng ngời của linh đạo Thánh Mẫu này, một linh đạo khuôn đúc nội tâm con người và làm cho họ nên giống Chúa Kitô, trưởng tử của nhiều anh em, là chứng từ cho thấy sự thánh thiện và khôn ngoan nơi rất nhiều vị thánh của Ḍng Carmêlô, tất cả những vị này đă lớn lên dưới bóng phủ và trong sự chở che của Người Mẹ các vị.

Tôi cũng đeo Áo Đức Bà Carmêlô trước ngực một thời gian rất lâu! V́ yêu mến Vị Thiên Mẫu chung của chúng ta, Đấng Tôi luôn cảm nghiệm được việc Người bảo vệ chở che, Tôi tin rằng năm Thánh Mẫu này sẽ giúp cho tất cả mọi tu sĩ nam nữ Carmêlô và tín hữu đạo hạnh có ḷng tôn kính Mẹ với t́nh con thảo được lớn lên trong t́nh yêu của Người, và chiếu tỏa cho thế giới thấy sự hiện diện của Người Nữ thầm lặng và nguyện cầu này, một Người Nữ được kêu cầu như Mẹ T́nh Thương, Mẹ Hy Vọng và Ân Sủng…


(Thư ĐTC Gioan Phaolô II gửi Ḍng Carmêlô cả hai ngành OCD và O.Carm., đề ngày 25/3/2001,
nhân dịp kỷ niệm 750 năm Áo Đức Bà Carmêlô.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ
Tuần san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ ngày 4/4/2001)

 


 
LeMeCarmelo.mp3  
 
https://youtu.be/ACp7Pt3iGOI